Những trích dẫn dành cho chúng ta “ Những đứa trẻ cô đơn“

    Bạn đã bao giờ trở về nhà sau một ngày làm việc dài, mệt mỏi, áp lực, nằm dài trên ghế với bộ đồ công sở, bật thật lớn một bản nhạc deep house, át hết tất cả những âm thanh xung quanh và tự huyễn hoặc với chính mình rằng “Mình sẽ ổn thôi”?

    Bạn đã có một ngày như thế chưa?

    Khi còn bé, chúng ta mong đến ngày làm người lớn, để rồi những ngày đã khôn lớn, chúng ta lại ước ao có một giây phút được trở về như những ngày thơ bé. Chính những người trẻ như chúng ta lại cứ ao ước, khát khao được tự do trong những tháng ngày tuổi trẻ của mình. Chúng ta cứ bắt bản thân sống o ép, phải xoay theo quy luật của xã hội, phải chiều theo miệng người đời.

    Ảnh Internet

    Tôi, bạn và rất nhiều người trẻ tuổi khác đang sống trong thời đại của sự vội vã. Vội vã ăn, vội vã ngủ, vội vã làm việc. Bởi vì chỉ chậm chạp một chút thôi, dường như chúng ta sẽ bị mọi người xung quanh vượt xa. Guồng quay cuộc sống vô tình cuốn chúng ta đi, biến chúng ta thành những đứa trẻ cô đơn giữa chốn phồn hoa. Để rồi đến đêm về, khi trở về căn phòng trọ nhỏ bé, bủa vây chúng ta chỉ là sự mệt mỏi, vô định về tương lai, về ngày mai không ai đoán trước.

    Xa gia đình, không có cha mẹ ở bên, chắc hẳn chẳng ai có thể đứng vững ngay những lần đầu vì cuộc đời sẽ biết cách để khiến chúng ta phải mất thăng bằng, phải rơi nước mắt, từ học hành, công việc đến chuyện tình cảm. Mọi thứ đều có thể đang rất tốt vào ngày hôm nay, nhưng ngay ngày mai thôi lại nhanh chóng trở nên tồi tệ.

    “Cuộc đời là vậy đấy!”, đó là điều bạn phải chấp nhận. Ở ngoài kia, còn rất nhiều người trẻ cũng vậy. Cũng có lúc mệt nhoài, có lúc tuyệt vọng, có lúc khóc lóc, muốn buông xuôi. Nên bạn ơi, đừng bỏ cuộc nhé. So với việc gồng mình, đau khổ trong vài giờ rồi kiệt sức, thì việc tạm nhấn nút pause, rồi trở lại mạnh mẽ hơn chắc chắn sẽ là một lựa chọn thông minh hơn đó.

    Lựa chọn hay không, là do bản thân mỗi người, nhưng xin bạn hãy nhớ Chỉ cần không bỏ cuộc, thì chẳng có gì đáng sợ cả… Chúng ta còn trẻ, có thể cô đơn, có thể kiệt sức, nhưng sẽ không bao giờ từ bỏ!

    Ở độ tuổi này, bạn đã làm được gì cho mình và người thân chưa?
    Bạn có thấy hài lòng với những gì mình đang có?
    Bạn đã vượt qua nỗi sợ hãi thuở thiếu thời của mình chưa?
    Bên cạnh bạn đã có ai để bạn bảo vệ hoặc được bảo vệ chưa?

    Hôm nay mấy giờ bạn về nhà? Đang uống tách trà, thư giãn bên giường hay đang pha cà phê để chạy deadline?
    Bạn có thú cưng chứ? Chúng có đáng yêu không?
    Bạn có người mình yêu thương và trân quý cả đời chứ? Người đó có đang cùng bạn hạnh phúc không?
    Hôm nay là ngày mấy rồi nhỉ? Bây giờ là ban ngày hay ban đêm?

    Hôm nay bạn mệt mỏi không?
    Chúng ta đều là những con người không quen biết nhau, chỉ đơn giản hỏi thăm nhau vài câu thôi cũng đã là điều rất kỳ lạ rồi.

    Người đang đọc những dòng chữ này, bạn đã tìm được người mà mình yêu thương chưa? Trong quãng đời dài đằng đẵng và đầy gian truân thế này, có nơi nào để bạn bình yên không?
    Ai đó đã từng nói, những người khách qua đường thì có hàng vạn người, nhưng chỉ duy nhất có một người là toàn tâm toàn ý với bạn, một lần gặp nhau thì nhất định phải nhớ cả đời.
    Bạn đã gặp chưa?

    Hãy đọc "Chúng ta là những đứa trẻ cô đơn" - Cuốn sách giúp bạn bình yên trong những ngày quá mỏi mệt với cuộc đời!

     

    create

    Lê Chinh / Tổng hợp